沁园春·草满姑苏

宋代 陈人杰
草满姑苏,问讯夫差,今安在哉。望虎丘苍莽,愁随月上,蠡湖浩渺,兴逐潮来。自古男儿,可人心事,惆怅要离招不回。离之后,似舞阳几个,成甚人才。 西风斜照徘徊。比旧日江南尤可哀。叹茫茫马腹,黄尘如许,纷纷牛背,青眼难开。应物香销,乐天句杳,无限风情成死灰。都休问,向客边解后,只好拈杯。
cǎo mǎn   wèn xùn chāi   jīn ān zài zāi wàng qiū cāng mǎng   chóu suí yuè shàng   hào miǎo   xīng zhú cháo lái nán ér   rén xīn shì   chóu chàng yào zhāo huí zhī hòu   shì yáng   chéng shén rén cái
西 fēng xié zhào pái huái jiù jiāng nán yóu āi tàn máng máng   huáng chén   fēn fēn niú bèi   qīng yǎn nán kāi yìng xiāng xiāo   tiān yǎo   xiàn fēng qíng chéng huī dōu xiū wèn   xiàng biān jiě hòu   zhǐ hǎo niān bēi