沁园春·惭愧清朝

宋代 刘克庄
惭愧清朝,罢贡包茅,住发牙璋。便羊裘归去,难留严子,牛衣病卧,肯泣王章。畴昔忧天,如今怀土,田舍鸡肥社酒香。甘雨足,且免扶鉏苦,免踏车忙。 先生少拟荀扬。晚自觉才衰可斗量。甚都无白凤,飞来玄草,亦无紫气,下烛干将。待得新亭,倒持手版,何似抽还政事堂。荣与辱,算到头由我,不属苍苍。
cán kuì qīng cháo   gòng bāo máo   zhù zhāng biàn 便 yáng qiú guī   nán liú yán   niú bìng   kěn wáng zhāng chóu yōu tiān   jīn huái 怀   tián shè féi shè jiǔ xiāng gān   qiě miǎn chú   miǎn chē máng
xiān sheng shǎo xún yáng wǎn jué cái shuāi dǒu liáng shèn dōu bái fèng   fēi lái xuán cǎo     xià zhú gàn jiàng dài de xīn tíng   dào chí shǒu bǎn   chōu hái zhèng shì táng róng   suàn dào tóu yóu   shǔ cāng cāng