沁园春 北征次留仙江陵见寄原韵

清代 严绳孙
十载行藏,几度相看,邮亭一灯。任迷离缬眼,非花非雾,横斜世路,为谷为陵。 湘佩徒捐,郢歌谁和,看到无心似未曾。归来好,过琵琶江浦,也湿吴绫。 蛾眉淡后谁憎。只倦翮追飞感倍增。向韶年青鬓,都添缟雪,春风紫陌,几践玄冰。 去就难同,平生可念,要路由人衮衮登。吾休矣,有茶烟禅榻,片石疏藤。
shí zài xíng cáng   xiāng kàn   yóu tíng dēng rèn xié yǎn   fēi huā fēi   héng xié shì   wèi wèi líng
xiāng pèi juān   yǐng shuí   kàn dào xīn shì wèi céng guī lái hǎo   guò pa jiāng   shī 湿 líng
é méi dàn hòu shuí zēng zhǐ juàn zhuī fēi gǎn bèi zēng xiàng sháo nián qīng bìn   dōu tiān gǎo xuě   chūn fēng   jiàn xuán bīng
jiù nán tóng   píng shēng niàn   yào yóu rén gǔn gǔn dēng xiū   yǒu chá yān chán   piàn shí shū téng