沁园春八首 其二

清代 蒋士铨
翰林主人,御史大夫,文章有灵。只风骚跌宕,随时自得,神仙游戏,与物无争。 纸阁芦帘,锦衾角枕,梁孟偏旁著艳情。房栊悄、在琴边酒畔,仍是书生。 镜中远远山横,又何取、偎寒软玉屏。但填成小令,凭肩指授,歌来绮语,逐字丁宁。 燕贴香怀,兰窥好梦,蚤诞娇儿授六经。敲诗夜、恐聪明小婢,还昵康成。
hàn lín zhǔ rén   shǐ dài   wén zhāng yǒu líng zhǐ fēng sāo diē dàng   suí shí   shén xiān yóu   zhēng
zhǐ lián   jǐn qīn jiǎo zhěn   liáng mèng piān páng zhù yàn qíng fáng lóng qiāo zài qín biān jiǔ pàn   réng shì shū shēng
jìng zhōng yuǎn yuǎn shān héng   yòu wēi hán ruǎn píng dàn tián chéng xiǎo lìng   píng jiān zhǐ shòu   lái   zhú dīng níng
yàn tiē xiāng huái 怀   lán kuī hǎo mèng   zǎo dàn jiāo ér shòu liù jīng qiāo shī kǒng cōng ming xiǎo   hái kāng chéng