沁园春·爱欲无涯

元代 谭处端
爱欲无涯,有限形躯,休苦苦疲。这宿缘分有,儿和女是,他家衣饭,各自相随。谩使心机,空生计较,大限临头孰替伊。当须悟,早抽身物外,也是便宜。蹉跎下手犹迟。切莫外、周游觅妙微。但尘心起处,皆魔孽认,元初本有,锻炼昏迷。真静真慈,玄波涤荡,自在逍遥境上持。千朝后,现灵台一点,光射无为。
ài   yǒu xiàn xíng   xiū zhè yuán 宿 fèn yǒu ér   shì   jiā fàn   xiāng suí mán shǐ xīn 使 kōng shēng   jiào xiàn   lín tóu shú dāng zǎo chōu shēn   wài shì pián   cuō tuó 便 xià shǒu yóu chí qiè wài zhōu yóu miào wēi dàn chén xīn chǔ jiē niè rèn yuán chū běn   yǒu duàn liàn hūn   zhēn jìng zhēn   xuán dàng zai xiāo yáo   jìng shàng chí qiān   cháo hòu xiàn líng tái diǎn guāng shè wéi