沁园春

元代 刘敏中
先自空疏,几载蹉跎,历绕湖江。甚如今却遣,官闲责重,茫然自愧,学陋言庞。 鬓雪难消,君恩莫报,五鬼欺陵不可降。如何奈,强支撑病骨,独伴寒釭。 心如孤旆高杠。但犹想茅斋对石矼。笑随身惟有,诗囊药里,打门谁送,酒榼羊腔。 梦里笙歌,无名亭上,满眼春风四面窗。人如玉,看牡丹第一,芍药成双。
xiān kōng shū   zài cuō tuó   rào jiāng shén jīn què qiǎn   guān xián zhòng   máng rán kuì   xué lòu yán páng
bìn xuě nán xiāo   jūn ēn bào   guǐ líng jiàng nài   qiáng zhī chēng bìng   bàn hán gāng
xīn pèi gāo gāng dàn yóu xiǎng máo zhāi duì shí gāng xiào suí shēn wéi yǒu   shī náng yào   mén shuí sòng   jiǔ yáng qiāng
mèng shēng   míng tíng shàng   mǎn yǎn chūn fēng miàn chuāng rén   kàn dan   sháo yào chéng shuāng