沁园春

元代 刘敏中
华屋高轩,富贵之心,人皆有之。甚伯伦挈榼,惟知殢酒,浩然踏雪,只解吟诗。 一见令人,利名都忘,更有高情元紫芝。还知否,盖道分彼此,事有参差。 看君绿发雄姿。况千载风云正遇时。便登高舒啸,如今太早,扬眉吐气,过此还迟。 愧我衰残,终然无补,久矣寒灰枯树枝。云山梦,被画图唤起,情见乎辞。
huá gāo xuān   guì zhī xīn   rén jiē yǒu zhī shén lún qiè   wéi zhī jiǔ   hào rán xuě   zhǐ jiě yín shī
jiàn lìng rén   míng dōu wàng   gèng yǒu gāo qíng yuán zhī hái zhī fǒu   gài dào fēn   shì yǒu cēn
kàn jūn 绿 xióng 姿 kuàng qiān zǎi fēng yún zhèng shí biàn 便 dēng gāo shū xiào   jīn tài zǎo   yáng méi   guò hái chí
kuì shuāi cán   zhōng rán   jiǔ hán huī shù zhī yún shān mèng   bèi huà huàn   qíng xiàn