沁园春

元代 刘敏中
石汝来前,号汝苍然,名之太初。问太初而上,还能记否,苍然于此,为复何如。 偃蹇难亲,昂藏不已,无乃于予太简乎。须臾便,唤一庭风雨,万窍号呼。 依稀似道狂夫。在一气何分我与渠。但君才见我,奇形怪状,我先知子,冷淡清虚。 撑拄黄垆,庄严绣水,攘斥红尘力有余。今何许,倚长风三叫,对此魁梧。
shí lái qián   hào cāng rán   míng zhī tài chū wèn tài chū ér shàng   hái néng fǒu   cāng rán   wéi
yǎn jiǎn nán qīn   áng cáng   nǎi tài jiǎn biàn 便   huàn tíng fēng   wàn qiào hào
shì dào kuáng zài fēn dàn jūn cái jiàn   xíng guài zhuàng   xiān zhī zi   lěng dàn qīng
chēng zhǔ huáng   zhuāng yán xiù shuǐ   rǎng chì hóng chén yǒu jīn   cháng fēng sān jiào   duì kuí