沁园春

元代 佚名
大道无名,大音希声,大器晚成。笑迷人管见,不言便了,似钻冰取火,纽石为绳。 使尽精神,虚劳神用,缘木求鱼甚日烹。愚痴辈,磨砖作镜,怎睹光明。 何须百计经营。守朴朴淳淳绝爱憎。澄虚心实腹,谷神不死,深根固蒂,久视长生。 湛湛澄澄,先天先地,一气寥寥混杳冥。希夷理,这一轮皎月,无缺无盈。
dào míng   yīn shēng   wǎn chéng xiào rén guǎn jiàn   yán biàn 便 liǎo   shì zuàn bīng huǒ   niǔ shí wèi shéng
shǐ 使 jìn jīng shén   láo shén yòng   yuán qiú shén pēng chī bèi   zhuān zuò jìng   zěn guāng míng
bǎi jīng yíng shǒu piáo piáo chún chún jué ài zēng chéng xīn shí   shén   shēn gēn   jiǔ shì cháng shēng
zhàn zhàn chéng chéng   xiān tiān xiān   liáo liáo hùn yǎo míng   zhè lún jiǎo yuè   quē yíng