沁园春

近现代 添雪斋
易变之心,易刑之秋,易逝之春。却不醒之梦,无从言说,不停之雨,无处封存。 风起云低,花开叶落,过也过兮分也分。天如此、总消磨蚀骨,耗百年身。 居然又正黄昏。有恻恻初寒掩旧痕。渐其声咽咽,歌成哭祭,其思惘惘,假亦归真。 与世沉沦,与君沈默,都是浮生无奈人。终教我、作丁香一树,寞寞纷纷。
biàn zhī xīn   xíng zhī qiū   shì zhī chūn què xǐng zhī mèng   cóng yán shuō   tíng zhī   chǔ fēng cún
fēng yún   huā kāi luò   guò guò fēn fēn tiān zǒng xiāo shí   hào bǎi nián shēn
rán yòu zhèng huáng hūn yǒu chū hán yǎn jiù hén jiàn shēng   chéng   wǎng wǎng   jiǎ guī zhēn
shì chén lún   jūn shěn   dōu shì shēng nài rén zhōng jiào zuò dīng xiāng shù   fēn fēn