沁园春

清代 顾贞观
残月幽辉,宿昔见之,岂其梦耶。任寒堆一枕,钿珠零落,尘萦半榻,筝柱欹斜。 妾命如斯,郎行何许,裙扇留题满狭邪。鳞鸿便,莫双栖正稳,忘了天涯。 也应游倦思家。料不抵,孤眠人叹嗟。向旧青绫底,频偎煖鸭,小红阑曲,遍数昏鸦。 雪压霜欺,别来真个,瘦尽中庭萼绿华。谁传语,道春风多厉,强饭为佳。
cán yuè yōu huī   宿 jiàn zhī   mèng rèn hán duī zhěn   diàn zhū líng luò   chén yíng bàn   zhēng zhù xié
qiè mìng   láng xíng   qún shàn liú mǎn xiá xié lín hóng 鸿 biàn 便   shuāng zhèng wěn   wàng le tiān
yīng yóu juàn jiā liào   mián rén tàn jiē xiàng jiù qīng líng   pín wēi nuǎn   xiǎo hóng lán   biàn shù hūn
xuě shuāng   bié lái zhēn   shòu jǐn zhōng tíng è 绿 huá shuí chuán   dào chūn fēng duō   qiáng fàn wèi jiā