沁园春

宋代 崔中
自己阳生,正是中虚,静极动时。默地雷微震,冲开玉户,天心朗彻,放下帘帏。真火冲融,灵泉复凑,不昧谷神何险危。自然妙,若三川龙跃,九万鹏飞。 中中二土成圭。意眷恋浓如母护儿。这恍惚真容,不空不色,窈冥妙象,无识无知。命住丹圆,全真体道,奋志精修休自迟。收功了,把三才全理,一贯全归。
yáng shēng   zhèng shì zhōng   jìng dòng shí léi wēi zhèn   chōng kāi   tiān xīn lǎng chè   fàng xià lián wéi zhēn huǒ chōng róng   líng quán còu   mèi shén xiǎn wēi rán miào   ruò sān chuān lóng yuè   jiǔ wàn péng fēi
zhōng zhōng èr chéng guī juàn liàn nóng ér zhè huǎng zhēn róng   kōng   yǎo míng miào xiàng   shí zhī mìng zhù dān yuán   quán zhēn dào   fèn zhì jīng xiū xiū chí shōu gōng le   sān cái quán   guàn quán guī