沁园春

宋代 张继先
真一长存,太虚同体,妙门自开。既混元初判,两仪布景,复还根本,全藉灵台。浩气冲开,谷神滋化,渐觉神光空际来。幽绝处,听龙吟虎啸,蓦地风雷。 奇哉。妙道难猜。鲜点化、愚迷成大材。试与君说破,分明状似,蚌含渊月,秋兔怀胎。壮志男儿,当年高士,莫把身心惹世埃。功成后,任身居紫府,名列仙阶。
zhēn cháng cún   tài tóng   miào mén kāi hùn yuán chū pàn   liǎng jǐng   huán gēn běn   quán líng tái hào chōng kāi   shén huà   jiàn jué shén guāng kōng lái yōu jué chù   tīng lóng yín xiào   fēng léi
zāi miào dào nán cāi xiān diǎn huà chéng cái shì jūn shuō   fēn míng zhuàng shì   bàng hán yuān yuè   qiū huái 怀 tāi zhuàng zhì nán ér   dāng nián gāo shì   shēn xīn shì āi gōng chéng hòu   rèn shēn   míng liè xiān jiē