沁园春

唐代 王炎午
又是年时,杏红欲脸,柳绿初芽。奈寻春步远,马嘶湖曲,卖花声过,人唱窗纱。暖日晴烟,轻衣罗扇,看遍王孙七宝车。谁知道,十年魂梦,风雨天涯。 休休何必伤嗟。谩赢得、青青两鬓华。且不知门外,桃花何代,不知江左,燕子谁家。世事无情,天公有意,岁岁东风岁岁花。拚一笑,且醒来杯酒,醉后杯茶。
yòu shì nián shí   xìng hóng liǎn   liǔ 绿 chū nài xún chūn yuǎn     mài huā shēng guò   rén chàng chuāng shā nuǎn qíng yān   qīng luó shàn   kàn biàn wáng sūn bǎo chē shéi zhī dào   shí nián hún mèng   fēng tiān
xiū xiū shāng jiē mán yíng de qīng qīng liǎng bìn huá qiě zhī mén wài   táo huā dài   zhī jiāng zuǒ   yàn zi shuí jiā shì shì qíng   tiān gōng yǒu   suì suì dōng fēng suì suì huā pàn xiào   qiě xǐng lái bēi jiǔ   zuì hòu bēi chá