沁园春

宋代 王迈
老先生独以身免。贤者之不出如此。杨龟山层出,不合又去,未几又出。靖康之变,以谏识大夫从驾入金营。贤者之出,竟如此。谨详二先生出处之节,求质正于西山真先生,遂成此词以呈 人物渺然,蕙兰椒艾,孰臭孰香。昔尹公和靖,与龟山老,虽同名节,却异行藏。尹在当年,深居养道,亲见兵戈兴洛阳。杨虽出,又何畀于蔡,何救于章。 公今为尹为杨。这一著须平心较量。正南洲潢弄,西淮鼎沸,延绅噤舌,举国如狂。招鹤亭前,居然高卧,许大乾坤谁主张。公须起,要擎天一柱,支架明堂。
lǎo xiān sheng shēn miǎn xián zhě zhī chū yáng guī shān céng chū   yòu   wèi yòu chū jìng kāng zhī biàn   jiàn shí dài cóng jià jīn yíng xián zhě zhī chū   jìng jǐn xiáng èr xiān sheng chū chù zhī jié   qiú zhì zhèng 西 shān zhēn xiān sheng   suì chéng chéng
rén miǎo rán   huì lán jiāo ài   shú chòu shú xiāng yǐn gōng jìng   guī shān lǎo   suī tóng míng jié   què xíng cáng yǐn zài dāng nián   shēn yǎng dào   qīn jiàn bīng xīng luò yáng yáng suī chū   yòu cài   jiù zhāng
gōng jīn wèi yǐn wèi yáng zhè zhù píng xīn jiào liàng zhèng nán zhōu huáng nòng   西 huái dǐng fèi   yán shēn jìn shé   guó kuáng zhāo tíng qián   rán gāo   qián kūn shuí zhǔ zhāng gōng   yào qíng tiān zhù   zhī jià míng táng