沁园春

宋代 戴复古
一曲狂歌,有百馀言,说尽一生。费十年灯火,读书读史,四方奔走,求利求名。蹭蹬归来,闭门独坐,赢得穷吟诗句清。夫诗者,皆吾侬平日,愁叹之声。 空馀豪气峥嵘。安得良田二顷耕。向临邛涤器,可怜司马,成都卖卜,谁识君平。分则宜然,吾何敢怨,蝼蚁逍遥戴粒行。开怀抱,有青梅荐酒,绿树啼莺。
kuáng   yǒu bǎi yán   shuō jǐn shēng fèi shí nián dēng huǒ   shū shǐ   fāng bēn zǒu   qiú qiú míng cèng dèng guī lái   mén zuò   yíng de qióng yín shī qīng shī zhě   jiē nóng píng   chóu tàn zhī shēng
kōng háo zhēng róng ān liáng tián èr qǐng gēng xiàng lín qióng   lián   chéng mài   shuí shí jūn píng fēn rán   gǎn yuàn   lóu xiāo yáo dài xíng kāi huái 怀 bào   yǒu qīng méi jiàn jiǔ   绿 shù yīng