沁园春

宋代 刘将孙
十月雪堂,将归临皋,二客从坡。适薄暮得鱼,细鳞巨口,新霜脱叶,月步行歌。有客无肴,有肴无酒,如此风清月白何。归谋妇,得旧藏斗酒,重载婆娑。 登虬踞虎嵯峨。更凭醉攀翻栖鹘窠。曾岁月几何,江流断岸,山川非昔,夜啸扪萝。孤鹤横江,羽衣入梦,应悟飞鸣昔我过。开户视,但寂寥四顾,万顷烟波。
shí yuè xuě táng   jiāng guī lín gāo   èr cóng shì   lín kǒu   xīn shuāng tuō   yuè xíng yǒu yáo   yǒu yáo jiǔ   fēng qīng yuè bái guī móu   jiù cáng dǒu jiǔ   zhòng zài suō
dēng qiú cuó é gèng píng zuì pān fān céng suì yuè   jiāng liú duàn àn   shān chuān fēi   xiào mén luó héng jiāng   mèng   yīng fēi míng guò kāi shì   dàn liáo   wàn qǐng yān