沁园春

宋代 刘将孙
沁园春二阕,不能如公哨遍之变化,又局于韵字,不能效公用陶诗之精整,姑就本语,捃拾排比,粗以自遣云 壬戌之秋,七夕既望,苏子泛舟。正赤壁风清,举杯属客,东山月上,遗世乘流。桂棹叩舷,洞箫倚和,何事呜呜怨泣幽。悄危坐,抚苍苍东望,渺渺荆州。 客云天地蜉蝣。记千里舳舻旗帜浮。叹孟德周郎,英雄安在,武昌夏口,山水相缪。客亦知夫,盈虚如彼,山月江风有尽不。喜更酌,任东方既白,与子遨游。
qìn yuán chūn èr què   néng gōng shào biàn zhī biàn huà   yòu yùn   néng xiào gōng yòng táo shī zhī jīng zhěng   jiù běn   jùn shí pái   qiǎn yún
rén zhī qiū   wàng   fàn zhōu zhèng chì fēng qīng   bēi zhǔ   dōng shān yuè shàng   shì chéng liú guì zhào kòu xián   dòng xiāo   shì yuàn yōu qiāo wēi zuò   cāng cāng dōng wàng   miǎo miǎo jīng zhōu
yún tiān yóu qiān zhú zhì tàn mèng zhōu láng   yīng xióng ān zài   chāng xià kǒu   shān shuǐ xiàng móu zhī   yíng   shān yuè jiāng fēng yǒu jǐn gèng zhuó   rèn dōng fāng bái   zi áo yóu