沁园春

宋代 刘辰翁
笑贡生狂,日日弹冠,西望王阳。待泥封屡下,蒲轮不至,卖琅琊产,办舍人装。厚禄故人,黄金有术,何不分伊肘后方。他年老,三千里外,八十思乡。 何如吾寿华堂。在丞相东山旧第旁。任王人亲至,不妨高枕,吾州盛事,更短邻墙。我学希夷,邀公共坐,游戏壶中日月长。山僧道,成仙未晚,救火须忙。
xiào gòng shēng kuáng   tán guān   西 wàng wáng yáng dài fēng xià   lún zhì   mài láng chǎn   bàn shè rén zhuāng hòu rén   huáng jīn yǒu shù   fēn zhǒu hòu fāng nián lǎo   sān qiān wài   shí xiāng
shòu 寿 huá táng zài chéng xiàng dōng shān jiù páng rèn wáng rén qīn zhì   fáng gāo zhěn   zhōu shèng shì   gèng duǎn lín qiáng xué   yāo gōng gòng zuò   yóu zhōng yuè zhǎng shān sēng dào   chéng xiān wèi wǎn   jiù huǒ máng