沁园春

宋代 陈人杰
诗不穷人,人道得诗,胜如得官。有山川草木,纵横纸上,虫鱼鸟兽,飞动毫端。水到渠成,风来帆速,廿四中书考不难。惟诗也,是乾坤清气,造物须慳。 金张许史浑闲。未必有功名久后看。算南朝将相,到今几姓,西湖名胜,只说孤山。象笏堆床,蝉冠满座,无此新诗传世间。杜陵老,向年时也自,井冻衣寒。
shī qióng rén   rén dào shī   shèng guān yǒu shān chuān cǎo   zòng héng zhǐ shàng   chóng niǎo shòu   fēi dòng háo duān shuǐ dào chéng   fēng lái fān   niàn 廿 zhōng shū kǎo nán wéi shī   shì qián kūn qīng   zào qiān
jīn zhāng shǐ hún xián wèi yǒu gōng míng jiǔ hòu kàn suàn nán cháo jiàng xiàng   dào jīn xìng   西 míng shèng   zhǐ shuō shān xiàng duī chuáng   chán guān mǎn zuò   xīn shī chuán shì jiān líng lǎo   xiàng nián shí   jǐng dòng hán