沁园春

宋代 陈人杰
以为叹息。偶因庭竹有感,因作此词 春事方浓,寂寞此君,谁相品题。到僝桃僽李,鸠边雨急,埋薇瘗药,燕外泥肥。鸟影舒炎,黄埃涨暑,又过绿阴青子时。夫然后,向猷家载酒,诩室题诗。 风标如此清奇。叹世俗炎凉真可悲。看眼空凡木,云霄直上,心交古B230,霜雪相依。弹压溪山,留连风月,红紫纷纷谁似之。人间世,这淡中风味,儿辈争知。
wéi tàn ǒu yīn tíng zhú yǒu gǎn   yīn zuò
chūn shì fāng nóng   jūn   shuí xiāng pǐn dào chán táo zhòu   jiū biān   mái wēi yào   yàn wài féi niǎo yǐng shū yán   huáng āi zhǎng shǔ   yòu guò 绿 yīn qīng shí rán hòu   xiàng yóu jiā zài jiǔ   shì shī
fēng biāo qīng tàn shì yán liáng zhēn bēi kàn yǎn kōng fán   yún xiāo zhí shàng   xīn jiāo   B   2   3   0   B230, shuāng xuě xiāng tán   shān liú lián   fēng yuè hóng fēn fēn shuí shì zhī   rén jiān shì zhè   dàn zhòng fēng wèi