沁园春

宋代 陈人杰
之印可,然后人信以传。昔刘叉未有显称,及以雪车、冰柱二篇为韩文公所赏,一日之名,遂埒张孟。予尝得叉遗集,观其余作,多不称是。而流传至今,未就泯灭者,以韩公所赏题品尔。今才士满世,所负当不止叉如,然而奖借后进,竟未有如韩公者。才难,不其然,有亦未易识。诵山谷之诗,不觉喟然。因作思古人一曲。他时傥遇知己,无妨反骚。 不恨穷途,所恨吾生,不见古人。似道傍郭泰,品题季伟,舟中谢尚,赏识袁宏。又似元之,与苏和仲,汲引孙丁晁李秦。今安在,但高风凛凛,坟草青青。 江东无我无卿。政自要胸中分渭泾。叹今人荣贵,只修边幅,斯文寂寞,终欠宗盟。面蹉长江,目迷东野,却笑韩公接后生。知音者,恨黄金难铸,清泪如倾。
zhī yìn   rán hòu rén xìn chuán liú chā wèi yǒu xiǎn chēng   xuě chē bīng zhù èr piān wèi hán wén gōng suǒ shǎng   zhī míng   suì liè zhāng mèng cháng chā   guān zuò   duō chēng shì ér liú chuán zhì jīn   wèi jiù mǐn miè zhě   hán gōng suǒ shǎng pǐn ěr jīn cái shì mǎn shì   suǒ dāng zhǐ chā   rán ér jiǎng jiè hòu jìn   jìng wèi yǒu hán gōng zhě cái nán   rán   yǒu wèi shí sòng shān zhī shī   jué kuì rán yīn zuò rén shí tǎng zhī   fáng fǎn sāo
hèn qióng   suǒ hèn shēng   jiàn rén shì dào bàng guō tài   pǐn wěi   zhōu zhōng xiè shàng   shǎng shí yuán hóng yòu shì yuán zhī   zhòng   yǐn sūn dīng cháo qín jīn ān zài   dàn gāo fēng lǐn lǐn   fén cǎo qīng qīng
jiāng dōng qīng zhèng yào xiōng zhōng fēn wèi jīng tàn jīn rén róng guì   zhǐ xiū biān   wén   zhōng qiàn zōng méng miàn cuō cháng jiāng   dōng   què xiào hán gōng jiē hòu shēng zhī yīn zhě   hèn huáng jīn nán zhù   qīng lèi qīng