沁园春

宋代 夏元鼎
敢隐默,不敢戏传,始以小词,庸谢雅意 天下江山,无如甘露,多景楼前。有谪仙公子,依山傍水,结茅筑圃,花竹森然。四季风光,一生乐事,真个壶中别有天。亭台巧,一琴一鹤,泥絮心田。 不须块坐参禅。也不要区区学挂冠。但对境无心,山林钟鼎,流行坎止,闹里偷闲。向上玄关,南辰北斗,昼夜璇玑炼火还。分明见,本来面目,不是游魂。
gǎn yǐn   gǎn chuán   shǐ xiǎo   yōng xiè
tiān xià jiāng shān   gān   duō jǐng lóu qián yǒu zhé xiān gōng   shān bàng shuǐ   jié máo zhù   huā zhú sēn rán fēng guāng   shēng shì   zhēn zhōng bié yǒu tiān tíng tái qiǎo   qín   xīn tián
kuài zuò cān chán yào xué guà guān dàn duì jìng xīn   shān lín zhōng dǐng   liú xíng kǎn zhǐ   nào tōu xián xiàng shàng xuán guān   nán chén běi dǒu   zhòu xuán liàn huǒ hái fēn míng jiàn   běn lái miàn   shì yóu hún