沁园春

宋代 冯取洽
因诵雅词“从此一春须一到”之句,竟堕渺茫,为之黯然。辄用惠示元日沁园春韵,写此怀思,一酹桃花也 人事好乖,云散风流,暗思去年。记竹舆伊轧,报临村里,筇枝颠倒,忙返溪边。翦韭新炊,寻桃小酌,取次欢谣俱可编。难忘处,是阳春一曲,群唱尊前。 新晴又放花天。况家酿堪携不用钱。想有人如玉,已过南市,无人伴我,重醉西阡。旧约难凭,新词堪赋,乐事赏心那得全。归来也,命儿将此意,写以朱弦。
yīn sòng   cóng chūn dào   zhī   jìng duò miǎo máng   wèi zhī àn rán zhé yòng huì shì yuán qìn yuán chūn yùn   xiě huái 怀   lèi táo huā
rén shì hǎo guāi   yún sàn fēng liú   àn nián zhú zhá   bào lín cūn   qióng zhī diān dào   máng fǎn biān jiǎn jiǔ xīn chuī   xún táo xiǎo zhuó   huān yáo biān nán wàng chù   shì yáng chūn   qún chàng zūn qián
xīn qíng yòu fàng huā tiān kuàng jiā niàng kān xié yòng qian xiǎng yǒu rén   guò nán shì   rén bàn   zhòng zuì 西 qiān jiù yuē nán píng   xīn kān   shì shǎng xīn de quán guī lái   mìng ér jiāng   xiě zhū xián