沁园春

宋代 刘克庄
后四年发箧见之,有感 帝赐玄圭,臣妾潘衡,奴隶侯璋。因封还除目,见瞋鬼质,窜涂贽卷,取怨奇章。肯比寒儒,自夸秘宝,十袭庭_寸许香。下岩石,要朝朝磨试,不论闲忙。 何须狗监揄扬。这衡尺曾经圣手量。纵埋之地下,居然光怪,栖之梁上,亦恐偷将。蓬户无人,花村有犬,添几重茅覆野堂。交游少,约文房四友,泛浩摩苍。
hòu nián qiè jiàn zhī   yǒu gǎn
xuán guī   chén qiè pān héng   hóu zhāng yīn fēng hái chú   jiàn chēn guǐ zhì   cuàn zhì juàn   yuàn zhāng kěn hán   kuā bǎo   shí tíng   _ cùn xiāng xià yán shí   yào zhāo zhāo shì   lùn xián máng
gǒu jiān yáng zhè héng chǐ céng jīng shèng shǒu liàng zòng mái zhī xià   rán guāng guài   zhī liáng shàng   kǒng tōu jiāng péng rén   huā cūn yǒu quǎn   tiān zhòng máo táng jiāo yóu shǎo   yuē wén fáng yǒu   fàn hào cāng