沁园春

宋代 秦观
锦里繁华,峨眉佳丽,远客初来。忆那处园林,旧家桃李,知他别后,几度花开。月下金罍,花间玉珮,都化相思一寸灰。愁绝处,又香销宝鸭,灯晕兰煤。 东风杜宇声哀,叹万里、何由便得回。但日日登高,眼穿剑阁,时时怀古,泪洒琴台。尺素书沈,偷香人远,驿使何时为寄梅。对落日,因凝思此意,立遍苍苔。
jǐn fán huá   é méi jiā   yuǎn chū lái chù yuán lín   jiù jiā táo   zhī bié hòu   huā kāi yuè xià jīn léi   huā jiān pèi   dōu huà xiāng cùn huī chóu jué chù   yòu xiāng xiāo bǎo   dēng yùn lán méi
dōng fēng shēng āi   tàn wàn yóu biàn 便 huí dàn dēng gāo   yǎn chuān 穿 jiàn   shí shí huái 怀   lèi qín tái chǐ shū shěn   tōu xiāng rén yuǎn   驿 shǐ 使 shí wéi méi duì luò   yīn níng   biàn cāng tái