沁园春

宋代 葛长庚
吹面无寒,沾衣不湿,岂不快哉。正杏花雨嫩,红飞香砌,柳枝风软,绿映芳台。燕似谈禅,莺如演史,犹有海棠连夜开。清明也,尚阴晴莫准,蜂蝶休猜。 朝来。应问苍苔。甚几日都成锦绣堆。念四方宾友,不堪渭树,一年春事,已属庭槐。宿酒难醒,多情易老,争奈传杯不放杯。如何好,看秋千戏剧,蹴鞠恢谐。
chuī miàn hán   zhān shī 湿   kuài zāi zhèng xìng huā nèn   hóng fēi xiāng   liǔ zhī fēng ruǎn   绿 yìng fāng tái yàn shì tán chán   yīng yǎn shǐ   yóu yǒu hǎi táng lián kāi qīng míng   shàng yīn qíng zhǔn   fēng dié xiū cāi
zhāo lái yīng wèn cāng tái shén dōu chéng jǐn xiù duī niàn fāng bīn yǒu   kān wèi shù   nián chūn shì   shǔ tíng huái 宿 jiǔ nán xǐng   duō qíng lǎo   zhēng nài chuán bēi fàng bēi hǎo   kàn qiū qiān   huī xié