沁园春

宋代 葛长庚
大丈夫儿,冰肝玉胆,砺山带河。算此身此世,无过驹隙,一名一利,未值鸿毛。相府如潭,侯门似海,那得烟霄尔许高。当初我,是乘云御气,几百千遭。 此生勋业无多。也手种梅花三百窠。又底曾嗅著,庙堂钟鼎,底曾拈得,帷幄弓刀。玉帝遥知,金书何晚,时有鹤鸣于九皋。如今且,向风前浪舞,月下高歌。
zhàng er   bīng gān dǎn   shān dài suàn shēn shì   guò   míng   wèi zhí hóng 鸿 máo xiāng tán   hóu mén hǎi   de yān xiāo ěr gāo dāng chū   shì chéng yún   bǎi qiān zāo
shēng xūn duō shǒu zhǒng méi huā sān bǎi yòu céng xiù zhù   miào táng zhōng dǐng   céng niān   wéi gōng dāo yáo zhī   jīn shū wǎn   shí yǒu míng jiǔ gāo jīn qiě   xiàng fēng qián làng   yuè xià gāo