沁园春

宋代 葛长庚
嫩雨如尘,娇云似织,未肯便晴。见海棠花下,飞来双燕,垂杨深处,啼断孤莺。绿砌苔香,红桥水暖,笑捻吟髭行复行。幽寻懒、就半窗残睡,一枕初醒。 消凝。次第清明。渺南北东西草又青。念镜中勋业,韶光冉冉,尊前今古,银发星星。青鸟无凭,丹霄有约,独倚东风无限情。谁知有,这春山万点,杜宇千声。
nèn chén   jiāo yún shì zhī   wèi kěn biàn 便 qíng jiàn hǎi táng huā xià   fēi lái shuāng yàn   chuí yáng shēn chù   duàn yīng 绿 tái xiāng   hóng qiáo shuǐ nuǎn   xiào niǎn yín xíng xíng yōu xún lǎn jiù bàn chuāng cán shuì   zhěn chū xǐng
xiāo níng qīng míng miǎo nán běi dōng 西 cǎo yòu qīng niàn jìng zhōng xūn   sháo guāng rǎn rǎn   zūn qián jīn   yín xīng xing qīng niǎo píng   dān xiāo yǒu yuē   dōng fēng xiàn qíng shéi zhī yǒu   zhè chūn shān wàn diǎn   qiān shēng