沁园春

宋代 张辑
记,见称庐山道人,盖援涪翁山谷例。黄叔豹谓予居鄱,不应舍近取远,为更东泽。黄鲁庵诗帖往来,于东泽下加以诗仙二字。近与冯可迁遇于京师,又能节文,号予东仙,自是诗盟遂以为定号。十年之间,习隐事业,略无可记,而江湖之号凡四迁。视人间朝除夕缴者,真可付一笑。对酒而为之歌曰 东泽先生,谁说能诗,兴到偶然。但平生心事,落花啼鸟,多年盟好,白石清泉。家近宫亭,眼中庐阜,九叠屏开云锦边。出门去,且掀髯大笑,有钓鱼船。 一丝风里婵娟。爱月在沧波上下天。更丛书观遍,笔床静昼,篷窗睡起,茶灶疏烟。黄鹤来迟,丹砂成未,何日风流葛稚川。人间世,听江湖诗友,号我东仙。
  jiàn chēng shān dào rén   gài yuán wēng shān huáng shū bào wèi   yīng shě jìn yuǎn   wèi gèng dōng huáng ān shī tiē wǎng lái   dōng xià jiā shī xiān èr jìn féng qiān jīng shī   yòu néng jié wén   hào dōng xiān   shì shī méng suì wéi dìng hào shí nián zhī jiān   yǐn shì   lüè   ér jiāng zhī hào fán qiān shì rén jiān cháo chú jiǎo zhě   zhēn xiào duì jiǔ ér wèi zhī yuē
dōng xiān sheng   shuí shuō néng shī   xīng dào ǒu rán dàn píng shēng xīn shì   luò huā niǎo   duō nián méng hǎo   bái shí qīng quán jiā jìn gōng tíng   yǎn zhōng   jiǔ dié píng kāi yún jǐn biān chū mén   qiě xiān rán xiào   yǒu diào chuán
fēng chán juān ài yuè zài cāng shàng xià tiān gèng cóng shū guān biàn   chuáng jìng zhòu   péng chuāng shuì   chá zào shū yān huáng lái chí   dān shā chéng wèi   fēng liú zhì chuān rén jiān shì   tīng jiāng shī yǒu   hào dōng xiān