沁园春

宋代 吴泳
因和一首寄呈。 夸说洪都,西滕王阁,北豫章台。对雨帘半卷,江横如旧,沟亭_压,梯上无媒。但有江山,更无豪杰,拔脚风尘外一杯。题千墨,须杜陵老手,太白天才。 力能笔走风雷。人道是闽乡老万回。把崇天普地,层胸荡出,横今竖古,信手拈来。使翰墨场,著伏波老,上马犹堪矍铄哉。今耄矣,独莼鲈在梦,泉石萦怀。
yīn shǒu chéng
kuā shuō hóng dōu   西 téng wáng   běi zhāng tái duì lián bàn juǎn   jiāng héng jiù   gōu tíng   _   shàng méi dàn yǒu jiāng shān   gèng háo jié   jiǎo fēng chén wài bēi qiān   líng lǎo shǒu   tài bái tiān cái
néng zǒu fēng léi rén dào shì mǐn xiāng lǎo wàn huí chóng tiān   céng xiōng dàng chū   héng jīn shù   xìn shǒu niān lái shǐ 使 hàn chǎng   zhù lǎo   shàng yóu kān jué shuò zāi jīn mào   chún zài mèng   quán shí yíng huái 怀