沁园春

宋代 汪莘
之所未备,搜寻剖□,斯已勤矣。闲从人求其法,高者如捕影,卑者不足为。嘉泰二年冬夜,坐一榻,知思所及,随手骇目。尔后凡七载,时时为之,自知非深根固蒂之道,亦可谓世外之妙观矣。《太上云笈》有四规一镜之方,存形立影之法,十五年前,未知此也。偶自有得,后乃见之。乃叹曰:太上立法,令人造此,余以无法造,顾岂妄想哉。及观楞严宾主离合之义,又知十五年前所谓,正佛之所词,故并赋之,以示同志,足以知余之不欺也 流水小桥,茅屋竹窗,纸帐蒲团。把坎宫闭了,虎龙吟啸,离宫锁定,日月回环。万点星飞,两轮电转,五色圆光天样宽。□奇处,渐冥冥杳杳,有个鸦翻。 当时筑著机关。后常把空华戏弄看。更有些可笑,寐中清境,有些可怪,镜里清颜。太上留魂,老君练魄,又被瞿昙都扫残。如何好,只单修见性,双炼还丹。
zhī suǒ wèi bèi   sōu xún pōu     qín xián cóng rén qiú   gāo zhě yǐng   bēi zhě wèi jiā tài èr nián dōng   zuò   zhī suǒ   suí shǒu hài ěr hòu fán zài   shí shí wéi zhī   zhī fēi shēn gēn zhī dào   wèi shì wài zhī miào guān 。《 tài shàng yún yǒu guī jìng zhī fāng   cún xíng yǐng zhī   shí nián qián   wèi zhī ǒu yǒu de   hòu nǎi jiàn zhī nǎi tàn yuē   tài shàng   lìng rén zào   zào   wàng xiǎng zāi guān lèng yán bīn zhǔ zhī   yòu zhī shí nián qián suǒ wèi   zhèng zhī suǒ   bìng zhī   shì tóng zhì   zhī zhī
liú shuǐ xiǎo qiáo   máo zhú chuāng   zhǐ zhàng tuán kǎn gōng le   lóng yín xiào   gōng suǒ dìng   yuè huí huán wàn diǎn xīng fēi   liǎng lún diàn zhuàn   yuán guāng tiān yàng kuān   chù   jiàn míng míng yǎo yǎo   yǒu fān
dāng shí zhù zhù guān hòu cháng kōng huá nòng kàn gèng yǒu xiē xiào   mèi zhōng qīng jìng   yǒu xiē guài   jìng qīng yán tài shàng liú hún   lǎo jūn liàn   yòu bèi tán dōu sǎo cán hǎo   zhǐ dān xiū jiàn xìng   shuāng liàn huán dān