沁园春

宋代 丘崈
以自见云 雨趁轻寒,风作秋声,燕归雁来。动天涯羁思,登山临水,惊心节物,极目烟埃。客里逢君,才同一笑,何遽言归如此哉。别离久,算不应兴尽,却棹船回。 主人下榻高斋。更点检笙歌频宴开。便留连不到,迎春见柳,也须小驻,度腊观梅。花上盈盈,闺中脉脉,应念胡麻正好栽。从教去,正危阑望断,小倚徘徊。
xiàn yún
chèn qīng hán   fēng zuò qiū shēng   yàn guī yàn lái dòng tiān   dēng shān lín shuǐ   jīng xīn jié   yān āi féng jūn   cái tóng xiào   yán guī zāi bié jiǔ   suàn yīng xìng jìn   què zhào chuán huí
zhǔ rén xià gāo zhāi gēng diǎn jiǎn shēng pín yàn kāi biàn 便 liú lián dào   yíng chūn jiàn liǔ   xiǎo zhù   guān méi huā shàng yíng yíng   guī zhōng   yīng niàn zhèng hǎo zāi cóng jiào   zhèng wēi lán wàng duàn   xiǎo pái huái