沁园春

宋代 陆游
一别秦楼,转眼新春,又近放灯。忆盈盈倩笑,纤纤柔握,玉香花语,雪暖酥凝。念远愁肠,伤春病思,自怪平生殊未曾。君知否,渐香消蜀锦,泪渍吴绫。 难求系日长绳。况倦客飘零少旧朋。但江郊雁起,渔村笛怨,寒_委烬,孤砚生冰。水绕出围,烟昏云惨,纵有高台常怯登。消魂处,是鱼笺不到,兰梦无凭。
bié qín lóu   zhuǎn yǎn xīn chūn   yòu jìn fàng dēng yíng yíng qiàn xiào   xiān xiān róu   xiāng huā   xuě nuǎn níng niàn yuǎn chóu cháng   shāng chūn bìng   guài píng shēng shū wèi céng jūn zhī fǒu   jiàn xiāng xiāo shǔ jǐn   lèi líng
nán qiú zhǎng shéng kuàng juàn piāo líng shǎo jiù péng dàn jiāng jiāo yàn   cūn yuàn   hán   _ wěi jìn   yàn shēng bīng shuǐ rào chū wéi   yān hūn yún cǎn   zòng yǒu gāo tái cháng qiè dēng xiāo hún chù   shì jiān dào   lán mèng píng