沁园春

宋代 吕渭老
复把元宵,等闲过了,算来告谁。整二年三岁,尊前笑处,知他陪了,多少歌诗。岂信如今,不成些事,还是无聊空皱眉。争知道,冤家误我,日许多时。 心儿。转更痴迷。又疑道、清明得共伊。但自家晚夜,多方遣免,不须烦恼,雨月为期。用破身心,博些欢爱,有后不成人便知。从来是,这风流伴侣,有分双飞。
yuán xiāo   děng xián guò le   suàn lái gào shuí zhěng èr nián sān suì   zūn qián xiào chù   zhī péi le   duō shǎo shī xìn jīn   chéng xiē shì   hái shì liáo kōng zhòu méi zhēng zhī dào   yuān jiā   duō shí
xīn ér zhuǎn gèng chī yòu dào qīng míng gòng dàn jiā wǎn   duō fāng qiǎn miǎn   fán nǎo   yuè wéi yòng shēn xīn   xiē huān ài   yǒu hòu chéng rén biàn 便 zhī cóng lái shì   zhè fēng liú bàn   yǒu fèn shuāng fēi