沁园春

明代 刘基
白芷生香,绿萍抽叶,还是清明。有残丝绊雨,危芳怯露; 梨云困蝶,絮雪迷莺。发短心长,时殊事异,睹物如何不动情。 愁来也,怕东风无赖,鶗鴂先鸣。 莫思身外虚名,绵绵荒田草树平。任龙蛇歌怨,桑榆烟尽,山枯石死,毕竟何成? 富贵浮云,穷通定命,守分安常百虑轻。和谁说,又鸦栖高柳,月照层城。
bái zhǐ shēng xiāng   绿 píng chōu   hái shì qīng míng yǒu cán bàn   wēi fāng qiè  
yún kùn dié   xuě yīng duǎn xīn cháng   shí shū shì   dòng qíng
chóu lái   dōng fēng lài   jué xiān míng
shēn wài míng   mián mián huāng tián cǎo shù píng rèn lóng shé yuàn   sāng yān jǐn   shān shí   jìng chéng  
guì yún   qióng tōng dìng mìng   shǒu fèn ān cháng bǎi qīng shuí shuō   yòu gāo liǔ   yuè zhào céng chéng