沁园春

宋代 黄庭坚
把我身心,为伊烦恼,算天便知。恨一回相见,百方做计,未能偎倚,早觅东西。镜里拈花,水中捉月,觑著无由得近伊。添憔悴,镇花销翠减,玉瘦香肌。 奴儿。又有行期。你去即无妨我共谁。向眼前常见,心犹未足,怎生禁得,真个分离。地角天涯,我随君去。掘井为盟无改移。君须是,做些儿相度,莫待临时。
shēn xīn   wèi fán nǎo   suàn tiān biàn 便 zhī hèn huí xiāng jiàn   bǎi fāng zuò   wèi néng wēi   zǎo dōng 西 jìng niān huā   shuǐ zhōng zhuō yuè   zhù yóu de jìn tiān qiáo cuì   zhèn huā xiāo cuì jiǎn   shòu xiāng
ér yòu yǒu xíng fáng gòng shuí xiàng yǎn qián cháng jiàn   xīn yóu wèi   zěn shēng jīn de   zhēn fēn jiǎo tiān   suí jūn jué jǐng wèi méng gǎi jūn shì   zuò xiē ér xiāng   dài lín shí