秦人谣

唐代 古之奇
微生祖龙代,却思尧舜道。何人仕帝庭,拔杀指佞草。 奸臣弄民柄,天子恣衷抱。上下一相蒙,马鹿遂颠倒。 中国既板荡,骨肉安可保。人生贵年寿,吾恨死不早。
wēi shēng lóng dài   què yáo shùn dào rén shì tíng   shā zhǐ nìng cǎo
jiān chén nòng mín bǐng   tiān zhōng bào shàng xià xiāng méng   鹿 suì diān dào
zhōng guó bǎn dàng   ròu ān bǎo rén shēng guì nián shòu 寿   hèn zǎo