琴 其一

宋代 潘牥
只是寻常操,传来便不同。初疑声已尽,旋觉曲方中。 清碎如章草,和平似国风。自从今夕听,吾耳一生聋。
zhǐ shì xún cháng cāo   chuán lái biàn 便 tóng chū shēng jǐn   xuán jué fāng zhōng
qīng suì zhāng cǎo   píng shì guó fēng cóng jīn tīng   ěr shēng lóng