琴清堂诗

明代 刘基
亭亭峄阳桐,斲为绿绮琴。縆之朱丝弦,弹我白雪音。 虚堂夜迢迢,华月耿疏林。凤凰天上来,虬龙水中吟。 由罢起太息,无人知此心。
tíng tíng yáng tóng   zhuó wèi 绿 qín gēng zhī zhū xián   dàn bái xuě yīn
táng tiáo tiáo   huá yuè gěng shū lín fèng huáng tiān shàng lái   qiú lóng shuǐ zhōng yín
yóu tài   rén zhī xīn