秦女休行 ( 魏协律都尉左延年所作, 今拟

唐代 李白
西门秦氏女,秀色如琼花。手挥白杨刀,清昼杀仇家。 罗袖洒赤血,英气凌紫霞。直上西山去,关吏相邀遮。 婿为燕国王,身被诏狱加。犯刑若履虎,不畏落爪牙。 素颈未及断,摧眉伏泥沙。金鸡忽放赦,大辟得宽赊。 何惭聂政姊,万古共惊嗟。
西 mén qín shì   xiù qióng huā shǒu huī bái yáng dāo   qīng zhòu shā chóu jiā
luó xiù chì xuè   yīng líng xiá zhí shàng 西 shān   guān xiāng yāo zhē
婿 wèi yān guó wáng   shēn bèi zhào jiā fàn xíng ruò   wèi luò zhǎo
jǐng wèi duàn   cuī méi shā jīn fàng shè   kuān shē
cán niè zhèng   wàn gòng jīng jiē