秦女休行

明代 刘基
秦家女儿美且都,齿如编贝唇如朱。 有生不幸遭乱世,弱肉强食官无诛。 兄朝出门暮不返,家人怅望空倚闾。 女休闻之肝胆裂,奋臂不惜千金躯。 援矛一掷白日撼,仇血上溅天模糊。 市人惊噪尘土沸,逻卒奔走驰金吾。 有心杀人宁惜死,顾谓女吏何其愚。 嫚法长奸谁所致,舍生得义吾何逋。 精诚通天天为恻,赦书一夕来宸极。 路旁观者咸叹嗟,女休出门无喜色。 君不见景升本初之子空是男,亡家破国令人惭。
qín jiā ér měi qiě dōu   chǐ 齿 biān bèi chún zhū  
yǒu shēng xìng zāo luàn shì   ruò ròu qiáng shí guān zhū  
xiōng cháo chū mén fǎn   jiā rén chàng wàng kōng  
xiū wén zhī gān dǎn liè   fèn qiān jīn  
yuán máo zhì bái hàn   chóu xuè shàng jiàn tiān  
shì rén jīng zào chén fèi   luó bēn zǒu chí jīn  
yǒu xīn shā rén níng   wèi  
màn zhǎng jiān shuí suǒ zhì   shě shēng de  
jīng chéng tōng tiān tiān wèi   shè shū lái chén  
páng guān zhě xián tàn jiē   xiū chū mén  
jūn jiàn jǐng shēng běn chū zhī kōng shì nán   wáng jiā guó lìng rén cán