琴女行

宋代 郑思肖
嫦娥开殿当高青,白光染夜生空明。望中泠泠莹如水,碧透肉镜双瞳子。 窄袖笼春玉笋娇,援琴一鼓秋潇潇。瑶池女子旨趣别,紫清吹下太古雪。 双鬟翠腻绾香雾,临风欲控青鸾羽。应悔思凡谪尘土,长向花前忆王母。
cháng é kāi diàn 殿 dāng gāo qīng   bái guāng rǎn shēng kōng míng wàng zhōng líng líng yíng shuǐ   tòu ròu jìng shuāng tóng    
zhǎi xiù lóng chūn sǔn jiāo   yuán qín qiū xiāo xiāo yáo chí zhǐ bié   qīng chuī xià tài xuě    
shuāng huán cuì wǎn xiāng   lín fēng kòng qīng luán yīng huǐ fán zhé chén zhǎng   xiàng huā qián wáng