秦岭

近现代 谭嗣同
秦山奔放竞东走,大气莽莽青嵯峨。至此一束截然止,狂澜欲倒回其波。 百二奇险一岭扼,如马注坂勒于坡。蓝水在右丹水左,中分星野凌天河。 唐昌黎伯伯曰愈,雪中偃蹇曾经过。于今破庙兀千载,岁时尊俎祠岩阿。 关中之游已四度,往来登此常悲歌。仰公遗像慕厥德,谓钝可厉顽可磨。 由汉迄唐道谁寄,董生与公馀无他。公之文章若云汉,昭回天地光羲娥。 文生于道道乃本,后有作者皆枝柯。惟文惟道日趋下,赖公崛起蠲沈疴。 我昔刻厉蹑前躅,百追不及理则何。才疏力薄固应尔,就令有得必坎坷。 观公所造岂不善,犹然举世相讥诃。是知白璧不可为,使我奇气难英多。 便欲从军弃文事,请缨转战肠堪拖。誓向沙场为鬼雄,庶展怀抱无蹉跎。 生平渴慕矍铄翁,马革一语心渐摩。非曰发肤有弗爱,涓埃求补邦之讹。 班超素恶文墨吏,良以无益徒烦苛。谨再拜公与公别,束卷不复事吟哦。 短衣长剑入秦去,乱峰汹涌森如戈。
qín shān bēn fàng jìng dōng zǒu   mǎng mǎng qīng cuó é zhì shù jié rán zhǐ kuáng   lán dǎo huí    
bǎi èr xiǎn lǐng è   zhù bǎn lēi lán shuǐ zài yòu dān shuǐ zuǒ zhōng   fēn xīng líng tiān    
táng chāng yuē   xuě zhōng yǎn jiǎn céng jīng guò jīn miào qiān zǎi suì   shí zūn yán ē    
guān zhōng zhī yóu   wǎng lái dēng cháng bēi yǎng gōng xiàng jué wèi   dùn wán    
yóu hàn táng dào shuí   dǒng shēng gōng gōng zhī wén zhāng ruò yún hàn zhāo   huí tiān guāng é    
wén shēng dào dào nǎi běn   hòu yǒu zuò zhě jiē zhī wéi wén wéi dào xià lài   gōng jué juān shěn    
niè qián zhú   bǎi zhuī cái shū yīng ěr jiù   lìng yǒu de kǎn    
guān gōng suǒ zào shàn   yóu rán shì xiàng shì zhī bái wèi shǐ   使 nán yīng duō    
biàn 便 cóng jūn wén shì   qǐng yīng zhuǎn zhàn cháng kān tuō shì xiàng shā chǎng wèi guǐ xióng shù   zhǎn huái bào 怀 cuō tuó    
shēng píng jué shuò wēng   xīn jiàn fēi yuē yǒu ài juān   āi qiú bāng zhī é    
bān chāo è wén   liáng fán jǐn zài bài gōng gōng bié shù   juǎn shì yín é    
duǎn cháng jiàn qín   luàn fēng xiōng yǒng sēn