亲旧问盗作诗四十韵以答之亦可备野史之录

宋代 王迈
我来自京师,己丑之十月。道之建剑间,行行遇兵卒。 问之何为行,对言声哽咽。初只因临汀,盐商时出没。 县官事张皇,星夜闻帅钺。帅出乃捕兵,此曹辄猖獗。 加之江西寇,恃崄护巢穴。向来误杀降,贻祸今尤烈。 合党肆纷披,交锋争桀黠。聚落四百村,室庐遭毁爇。 转徙临昭阳,孤城危一发。帅方实归装,视此苦不切。 惟漕暨庾台,协心图扑灭。移文责十连,义激词语辣。 赖此所居民,犹苟旦暮活。我闻此卒言,忧愤中肠热。 及归抵吾庐,保伍亦团结。或恐汀邵寇,馀烬尚分裂。 或疑鼠狗徒,乘间敢窃发。吾乡号乐国,目不见寸铁。 一闻钲鼓声,缩头畏如鳖。新岁或讹言,城居竟搬挈。 丁男肩欲赪,稚女足不袜。相顾莫为谋,去守将安决。 汝知诲盗谁,吾能为汝说。年来民贼多,田里困根括。 单丁火亦追,逃户租尽刷。猛虎政太苛,攘鸡手已滑。 剥床忍及肤,椎肌惨见血。吏肥富薰天,民贫怨刻骨。 及此皆幸灾,狺险何聒聒。古来盗贼兴,官吏去饕餮。 大者籍其家,小亦寘重罚。人心知是非,端可以理折。 民贼尽芟夷,虽赏之不窃。
lái jīng shī   chǒu zhī shí yuè dào zhī jiàn jiàn jiān xíng   xíng bīng    
wèn zhī wéi xíng   duì yán shēng gěng chū zhǐ yīn lín tīng yán   shāng shí chū    
xiàn guān shì zhāng huáng   xīng wén shuài yuè shuài chū nǎi bīng   cáo zhé chāng jué    
jiā zhī jiāng 西 kòu   shì xiǎn cháo xué xiàng lái shā jiàng   huò jīn yóu liè    
dǎng fēn   jiāo fēng zhēng jié xiá luò bǎi cūn shì   zāo huǐ ruò    
zhuǎn lín zhāo yáng   chéng wēi shuài fāng shí guī zhuāng shì   qiè    
wéi cáo tái   xié xīn miè wén shí lián      
lài suǒ mín   yóu gǒu dàn huó wén yán yōu   fèn zhōng cháng    
guī   bǎo tuán jié huò kǒng tīng shào kòu   jìn shàng fēn liè    
huò shǔ gǒu   chéng jiàn gǎn qiè xiāng hào guó   jiàn cùn tiě    
wén zhēng shēng   suō tóu wèi biē xīn suì huò é yán chéng   jìng bān qiè    
dīng nán jiān chēng   zhì xiāng wèi móu   shǒu jiāng ān jué    
zhī huì dào shuí   néng wéi shuō nián lái mín zéi duō tián   kùn gēn kuò    
dān dīng huǒ zhuī   táo jǐn shuā měng zhèng tài rǎng   shǒu huá    
chuáng rěn   chuí cǎn jiàn xuè féi xūn tiān mín   pín yuàn    
jiē xìng zāi   yín xiǎn guō guō lái dào zéi xīng guān   tāo tiè    
zhě jiā   xiǎo zhì zhòng rén xīn zhī shì fēi duān   shé    
mín zéi jǐn shān   suī shǎng zhī qiè