秦吉了-哀冤民也

唐代 白居易
秦吉了,出南中,彩毛青黑花颈红。耳聪心慧舌端巧, 鸟语人言无不通。昨日长爪鸢,今朝大觜乌。 鸢捎乳燕一窠覆,乌啄母鸡双眼枯。鸡号堕地燕惊去, 然后拾卵攫其雏。岂无雕与鹗,嗉中肉饱不肯搏。 亦有鸾鹤群,闲立高飏如不闻。秦吉了,人云尔是能言鸟, 岂不见鸡燕之冤苦。吾闻凤凰百鸟主, 尔竟不为凤凰之前致一言,安用噪噪闲言语。
qín liǎo   chū nán zhōng   cǎi máo qīng hēi huā jǐng hóng ěr cōng xīn huì shé duān qiǎo  
niǎo rén yán tōng zuó zhǎng zhǎo yuān   jīn zhāo
yuān shāo yàn   zhuó shuāng yǎn hào duò yàn jīng  
rán hòu shí luǎn jué chú diāo è   zhōng ròu bǎo kěn
yǒu luán qún   xián gāo yáng wén qín liǎo   rén yún ěr shì néng yán niǎo  
jiàn yàn zhī yuān wén fèng huáng bǎi niǎo zhǔ  
ěr jìng wéi fèng huáng zhī qián zhì yán   ān yòng zào zào xián yán