七娘子

宋代 王濯
花明雾暗非花雾。似春屏、短梦无凭据。夜月将来,晓灯催去。半衾余暖空留住。 情柔意密愁千缕。想一声、鸡唱东城路。暂作行云,暂为行雨。阳台望极人何处。
huā míng àn fēi huā shì chūn píng duǎn mèng píng yuè jiāng lái   xiǎo dēng cuī bàn qīn nuǎn kōng liú zhù
qíng róu chóu qiān xiǎng shēng chàng dōng chéng zàn zuò xíng yún   zàn wéi xíng yáng tái wàng rén chǔ