青毡

清代 戴亨
性命研精蕴,诗书发快谈。闭门无接纳,落笔有烟岚。 交态贫逾见,人情老渐谙。青毡吾故物,垂白复焉贪。
xìng mìng yán jīng yùn   shī shū kuài tán mén jiē luò   yǒu yān lán    
jiāo tài pín jiàn   rén qíng lǎo jiàn ān qīng zhān chuí   bái yān tān