青玉轩植梧偶活志喜

清代 钟元铉
半尺梧桐当春徙,棕裹细荄封泥滓。不惮远来乖土宜,孤干横肩八十里。 薶根一月未见生,心焉惊疑怪已矣。瞥然一见二寸芽,参差嫩绿风吹起。 根气欲充枝欲长,亭亭独立无所倚。秾艳灼灼移人情,所以看花羡桃李。 我性冷淡宜耽幽,偏于梧桐有独喜。结子不与凡木同,点缀叶次珠累累。 岂在一叶识秋心,直干疏枝无委靡。
bàn chǐ tóng dāng chūn   zōng guǒ gāi fēng dàn yuǎn lái guāi   gàn héng jiān shí
mái gēn yuè wèi jiàn shēng   xīn yān jīng guài piē rán jiàn èr cùn   cēn nèn 绿 fēng chuī
gēn chōng zhī zhǎng   tíng tíng suǒ nóng yàn zhuó zhuó rén qíng   suǒ kàn huā xiàn táo
xìng lěng dàn dān yōu   piān tóng yǒu jié fán tóng   diǎn zhuì zhū lěi lěi
zài shí qiū xīn   zhí gàn shū zhī wěi