青玉案·中年怕踏长亭路

宋代 魏了翁
中年怕踏长亭路。便自有、离愁苦。一自送君趋幕府。惺忪莺舌,呢喃燕觜,那解春无语。 三年山月移朝暮。独倚松风等闲度。到得除书萦绊住。却愁不似,当时皓月,长伴君来去。
zhōng nián cháng tíng biàn 便 yǒu chóu sòng jūn xīng sōng yīng shé   nán yàn   jiě chūn
sān nián shān yuè zhāo sōng fēng děng xián dào chú shū yíng bàn zhù què chóu shì   dāng shí hào yuè   zhǎng bàn jūn lái